(2.4kg Sự Thật
bao trùm mọi ngóc ngách nhân sinh
với 10 Hằng Số nuốt chửng mọi biến số,
8 Từ Khóa đè lên mọi quy luật,
6 Sự Thật xuyên thủng mọi bản chất.
Xúc tác cực mạnh
để giải phóng trọn vẹn tâm hồn
khỏi mọi câu hỏi lớn)

“Làm thế nào để
xuyên qua tri thức tổng thể
của cả hơn 8 tỷ đồng loại này
chỉ với 2.4kg Sự Thật
mà không cần phải
hì hục phát triển bản thân cả đời”

Nghe “nổ dã man”!

Có mùi của sự “ngạo mạn”?... Không cần vội phán xét gì đâu, để tôi khẳng định luôn thế này cho nó vuông thành sắc cạnh: Tôi đã từng “ngu” hơn hầu hết đồng loại của mình, và giờ thì tôi cũng không “khôn” hơn bất cứ ai cả! Nếu cần chửi, để tôi tự chửi chính mình cho nhanh. Nên là cứ thoải mái mở lòng mà tập trung vào thông điệp, biết đâu bạn sẽ tìm được thứ gì đó mà nếu bỏ lỡ lúc này, có thể cả phần đời còn lại ta cũng chẳng chạm lại nhau!

phàm là một con người, trừ khi bạn được sinh ra trong rừng và một con thú nào đó cưu mang như trong truyện cổ tích. Nếu không thì khó lòng để có một ngoại lệ. Chắc hẳn quy trình cuộc đời ta sẽ thế này: sinh ra, lớn lên, học, học nữa, học mãi, phát triển bản thân, phát triển hơn nữa, phát triển lên mãi, rồi thì tốt hơn 1%, mai lại cố hơn 1%, mốt lại ép mình thêm 1% nữa, người ta hay gọi là tốt hơn 1% mỗi ngày… Tóm lại là để người ta nhìn thấy bạn trong xã hội này thì bạn phải liên tục tiến lên, không được phép ngừng nghỉ, càng thật không thể chấp nhận được nếu thụt lùi. Không chỉ vì tiền, bạn còn cần một chút danh vọng, chút địa vị, ngay cả khi có tất cả rồi thì bạn cũng không được phép để bản thân này bị coi là “nghèo tri thức”. phải không?

Thế nên chẳng có cách nào khác được! Mệt vãi linh hồn, đầy lúc muốn buông nhưng bạn vẫn ép mình phải cố. Đầy lúc muốn nghỉ nhưng bạn lại chẳng dám dừng!

Bạn không sai, và sự thật là chẳng ai ngoài kia khác bạn cả. Đây là phác đồ được coi là “chuẩn” của xã hội thời này. Mọi loại triết lý sẽ chỉ là “mõm” trước hóa đơn điện nước, Mọi lời kinh có sâu sắc tới cỡ nào cũng chỉ là thứ lý thuyết suông vô nghĩa trước viện phí của con. Và chẳng có khóa thiền hay vị thầy tu nào có thể luôn bên cạnh để cứu rỗi bạn khi sếp chửi, chồng đánh, vợ theo trai, xã hội đen dọa, hoặc đơn giản là những nỗi xấu hổ, tự ti khi bị coi là kẻ thấp kém, vô học, thậm chí là “thừa tiền” mà vẫn bị coi là “trọc phú” mới đau!

Xã hội này nó vận hành kiểu đó suốt cả ngàn năm lịch sử. Bạn, tôi, tất cả chúng ta dường như chẳng có cách nào khác, phải lao lên bất chấp, phải gồng mình học hỏi, phải cày đầu vào “phát triển” liên tục dù có mệt mỏi thế nào… Nếu không thì… Thẳng thắn với nhau rằng ta khó lòng hiên ngang khi bản thân cứ làng nhàng và tự thấy mình kém cỏi!

Chắc hẳn thằng “Sự Thật Man” này là một trong cả chục, cả trăm, thậm chí là cả ngàn kênh bạn đã từng follow vì một cú hích tinh thần nào đó. Và có phải nhu cầu “phát triển bản thân” hay nhu cầu “hiểu biết” hoặc “tỉnh táo” nhiều hơn nữa vẫn còn nguyên như cũ?

Một lần nữa, đây không phải là lỗi của bạn! Thử luôn này, bất cứ ai trong chúng ta ngay lúc này, hãy mở lại danh sách tất cả các kênh ta đã từng follow trên tất cả các nền tảng mạng xã hội đang dùng, bạn sẽ giật mình về số lượng kênh và số lượng “những người thầy” đã bị lãng quên trong “sọt rác”! Đây là trò chơi của tâm trí, trò chơi của thuật toán nền tảng, và cũng chính là trò chơi chung của xã hội này. Một vòng lặp tiến lên không ngừng, thứ vòng lặp hoàn hảo mà những “nhà cái” với tư duy “tư bản” cực kỳ thích thú và tìm mọi cách duy trì.

Bạn gần như chưa có trong tay bất cứ giải pháp nào để thoát khỏi vòng lặp đầy mệt mỏi cứ kéo dài bất tận này!

Bạn gần như chưa tìm thấy cách nào thực sự chắc ăn để có được cảm giác mình cũng là “nhà cái” chơi game đời đúng nghĩa chứ không phải sống kiểu lay lắt cứ để đời kéo lê. Bạn cũng thấy ngán cái lối chơi quá mô phạm và đầy nhạt nhẽo này: sinh ra, lớn lên, học hành, cày cuốc, so kè, già, ốm, thấy sợ chết, rồi đương nhiên là vẫn chết với sự trống rỗng và đầy sợ hãi trước phút lìa đời…
Nhưng đừng lo!

Có thể bạn chưa tin, nhưng đây chính là nơi chặn đứng dòng chảy đáng buồn đó lại. Dù hơi mạnh mồm nhưng tôi tự tin sẽ là thằng phá được thứ phác đồ tư bản khiến bạn uể oải trong cái vòng lặp “phát triển bản thân” theo kiểu mãi chẳng tới đâu kia. Xin phép được để nơi đây chính là nơi đặt dấu chấm hết cho mọi sự tự ti, sợ hãi, hay mệt mỏi triền miên trong cuộc đời bạn! Tôi sẽ bàn giao cho bạn đáp án của mọi câu hỏi, tôi sẽ trao tay bạn công thức giải quyết mọi vấn đề. Hơn thế nữa, tôi có cách để khiến bạn chỉ cần “học” duy nhất một lần này nữa thôi là xong tất cả!

Đừng lo! Tôi ở đây để vạch trần cuộc sống, tôi ở đây để chỉ cho bạn thấy cuộc đời này nó không phức tạp như bạn tưởng thế đâu. “Tri Thức” không có gì ghê gớm, Chủ tịch, giáo sư, KOL, hãy kể cả các đấng linh thiêng… bạn cũng có thể hiểu thấu tới tận cùng.

Nghe lại hơi ngạo mạn rồi phải không? Nhưng hãy nhìn vào động cơ của tôi rồi từ từ buông lời phán xét: Tôi sẽ mạnh dạn lật tẩy tất cả những người thầy của bạn, tôi sẽ không khoan nhượng bóc trần những tips trick của những trò “phát triển bản thân”, thậm chí nếu cần tôi cũng không ngại ngần chọc thẳng vào những kinh kệ, giáo lý mơ hồ khiến rất nhiều người cứ tu cả đời mà không một lần biết thế nào là “chứng”. Những người thầy - đương nhiên họ không phải là kẻ thù gì của a e mình cả, nhưng tất thảy lại là nguyên nhân cần được chỉ rõ để bạn thấy chính mình đã luẩn quẩn và vật vã suốt đời vì đâu.

Quá nhiều thực thể muốn thao túng bạn, quá nhiều hệ tư tưởng muốn thuần hóa thêm những “con chiên ngoan đạo”, quá nhiều kiểu “chuyên gia” muốn bạn hiểu biết “hơn một chút” nhưng lại giữ lại những chiêu thức quan trọng cuối cùng… “khôn” ăn “ngu”, “giàu” ăn “nghèo”, “nhà cái” xơi tái “người chơi”, Và cả những “bậc thầy” luôn tìm mọi cách để giữ được vị thế một cách vi tế khiến phận làm “trò” phải cả đời đi học… Không phải tất cả, nhưng xã hội này có đủ đông, rất đông những thực thể như thế khiến hầu hết đồng loại mình cứ loạn lạc cả đời chẳng thể thoát ra.

Ấy! ta không nên và cũng không có lý do gì trách họ. “thầy” vẫn là “thầy”. Dù là “thầy xịn” hay “thẩy dởm” theo quan điểm của từng cá nhân. Dù họ khiến bạn cảm thấy “khôn hơn” hay “ngu đi” chăng nữa thì bạn luôn nhận được một dạng bài học nào đó, phải không! Tốt mà!

Cũng nhờ tất cả những người thầy, vô số những bài học, nên bạn mới có đủ trải nghiệm để nhận ra vòng luẩn quẩn này! Có vẻ bạn thật sự muốn trở thành loại “học sinh cá biệt”. Bạn muốn thực sự “thoát ra” khỏi lối sống ngột ngạt này. Thế nên bạn ở đây, và cũng sẵn lòng với một bài viết siêu dài trong khi cả tỷ đồng loại khác ngoài kia vẫn đang phê pha tạm thời với những content ngày càng ngắn!

Chúc mừng! Vì bạn đang ở chuẩn xừ nó chỗ rồi.

Méo tin được...

Nếu bạn đã từng hơi “mức dại” vì thầm nghĩ người thầy nào đó của mình vẫn đang giấu bài, bạn đúng rồi đấy. Một cách vi tế, gần như mọi người thầy đều muốn họ luôn được “làm thầy”. Đó là lý do bạn cứ phát triển bản thân hoài vẫn thấy thiếu, đó là lý do bạn nghe cả ngàn video trên một kênh nào đó mà vẫn chẳng đúc rút nổi toàn bộ bài học là gì? Đó là lý do bạn cứ hết lần này tới lần khác thấy gật gù “hay vãi” rồi vài hôm kiến thức hay lại mất hút. Và đó cũng là lý do bạn đã “phát triển bản thân” cả nửa đời rồi mà kết quả vẫn chỉ “làng nhàng”, luôn cảm giác mình chỉ đang là loại “trung bình” và cần phải cố gắng nhiều hơn nữa phải không?

Triết lý cũng thế, kinh kệ cũng thế, Tứ Diệu Đế bạn đã đọc hết, Bát Chánh Đạo bạn thuộc làu làu, 37 Phẩm Trợ Đạo bạn cũng chẳng bỏ qua một chữ… Rồi Kinh Thánh với những điều răn, Kinh Phật với đủ các tông phái, Kinh Dịch với âm dương, các quẻ, Đạo Đức Kinh với vô vi với trung đạo,... Đủ loại kinh sách của những đại Vĩ Nhân trên đời bạn đã tham lam vơ vét về và ngốn cho bằng hết! Cơ mà sao thế này? Tự thẳng thắn và thú nhận với lòng mình, bạn vẫn thấy chẳng thể co gọn hay đúc lại được thành một thứ gì đó mang tính tổng quan và thực sự thuyết phục đến tận cùng phải không?

Có phải Kinh Phật có vài ý hay hay, cũng đầy ý khiến bạn lung lay vì không logic. Kinh Thánh cũng không thiếu ý tốt, nhưng ứng dụng vào đời lại đầy lúc thấy cấn và chẳng thực tế lắm đâu. Rồi các loại pháp khác bạn đều thấy gật gù ở vài chỗ, rồi lại lắc nhộn, đôi khi cao hứng có thể phản biện dễ dàng cơ!

Bạn cứ lang thang, cứ nhặt nhạnh, cứ có chút tin tưởng, rồi cũng lại đầy rẫy những hoài nghi.

Tôi thật lòng đồng cảm sâu, cực kỳ sâu luôn ấy! Tôi giống bạn, đã đào bới còn khủng khiếp hơn nhiều để lát tôi kể thêm bạn biết. Tôi cũng nghi ngờ nhân sinh, nghi ngờ giáo pháp, nghi ngờ kinh kệ, nghi ngờ tri thức nhân loại, và nghe hơi ăn cháo đá bát nhưng thú thật là tôi thường xuyên nghi ngờ cả chính những người thầy mình tông trọng!

Thèm khát...

Quá nhiều sự đồng cảm thấu hiểu cực độ cảm giác của bạn lúc này. Đó chính xác là lý do tôi ở đây, đó chính xác là lý do thằng Sự Thật Man này xuất hiện. Vì nỗi đau của bạn cũng chính là nỗi đau của tôi cách đây hơn 10 năm về trước. Và vì chung nỗi đau cực lớn này nên tôi tin chắc là khao khát cũng khó lòng mà khác được nhau.

Đương nhiên rồi, phải là một giải pháp triệt để tới tận cùng. Phải là một loại công cụ nào đó đủ rộng, đủ sâu, đủ thực tế, đủ hữu dụng để chọc thẳng vào đời để “giải phóng” một lần mở toang tâm hồn này mới được.

Ta “bị chơi” đã quá đủ rồi! Phải đến lúc tạo ra thứ vật phẩm nào đó để tự tin ngời ngời “chơi” và “thắng đời” mới đã chứ!

Nghe có vẻ tham lam cực độ, nhưng đây là loại lòng tham rất bản năng và đương nhiên phải có. Ta đều đang chơi tất tay một ván game đời, ai lại không muốn tìm cho bằng được bí kíp để chắc cú “thắng đời” này chứ?

Để bạn khỏi phải phân vân có nên đọc tiếp hay không? để bạn khỏi phải tốn thời gian để rồi thất vọng “chửi đổng” tôi ở cuối bài. Xin được lật bài ngửa thẳng thắn với nhau luôn, nếu bạn thuộc 1 trong 5 kiểu người dưới đây thì bạn nên, thậm chí là “buộc” phải tự ép mình ở lại, còn nếu không phải, cứ thoải mái rời đi:
  • - Kiểu người #1: Nếu bạn đang sở hữu một “bộ não cực kỳ lắm chuyện”, nó thường xuyên luyên thuyên quá mức không để bạn yên thân, nó vẽ vời nhằng nhịt, nó thổi phồng thái quá, nó phán xét loạn xạ với đủ các thể loại mà phần nhiều là tiêu cực. Tóm lại là nếu bạn đang sở hữu một “bộ não khó bảo”, “bướng bỉnh” và thường xuyên củ hành thân chủ, thì ở đây, bạn sẽ tìm được cách để thuần hóa nó, chơi với nó, sống hòa thuận với nó một cách thực sự an nhàn!

  • - Kiểu người #2: “tôi thật tầm thường”, hoặc đơn giản là bạn thường xuyên thấy khó chịu với cảm giác bản thân chỉ là một người “bình thường”, Cuộc sống nó cứ làng nhàng, kỹ năng trung bình, nhan sắc trung bình, kiếm tiền trung bình, bằng cấp trung bình… muốn buông thả không được, mà cứ gồng cứ cố mãi thì lại thấy mệt mỏi triền miên. Bạn không tận hưởng được con người “bình thường” đang có. Bạn ở đúng chỗ rồi! Tôi sẽ cùng bạn phá tan cái “bẫy trung bình” chán ngấy này! Ta sẽ cùng tìm ra cách để “phi thường” theo bất cứ cách nào bạn muốn mà không cần phải gồng phải cố theo kiểu hì hục cả đời!

  • - Kiểu người #3: Bạn có không ít tiền, vài tỷ, vài chục tỷ, thậm chí là cả trăm tỷ, ngàn tỷ nhưng vẫn thấy chả vui. Bạn có không ít “tri thức”, bạn đọc cả trăm, cả ngàn cuốn sách, thậm chí là bạn có cả một thư viện to tổ bố trong nhà… nhưng vẫn thấy đầy hoang mang ngu dốt… Bạn khựng lại khi tiền đầy túi, bằng cấp đầy nhà nhưng bế tắc với câu hỏi “rồi sao”?... Hãy ở yên đây, để ta cùng vạch trần bản chất của trò chơi “tiền bạc” và “tri thức” theo kiểu của loài người. Để bạn biết chính xác cách để tận hưởng tiền bạc dù là 1 tỷ hay ngàn tỷ, để bạn biết cách chơi cùng “tri thức” dù là kẻ “mù chữ” hay “một bụng chữ” cũng phê pha.

  • - Kiểu người #4: Hơi động chạm một chút, nhưng kệ đi đừng ngại, bạn đang theo một tôn giáo cực lớn nhưng lại có cảm giác kẹt trong tôn giáo. Bạn đang theo đuổi một “triết lý sống sâu sắc” nào đó, nhưng thật lòng cũng vẫn thấy ngột ngạt trong chính triết lý mình chọn mới đau. Tôi không biết, có thể bạn đang kẹt trong những giới luật nhà Phật, có thể bạn đang vật lộn trong những điều răn trong Kinh Thánh, Hoặc đời hơn, dễ thấy hơn là chuyện bạn đang mắc kẹt trong chính “hoài bão”, “sứ mệnh” to đùng tự mình dày công xây dựng. Dù thứ đang “giam giữ” bạn là gì, thì cũng yên tâm được rồi, vì bạn ở đây để tìm ra cánh cửa thực sự mang lại sự “giải phóng tâm hồn” đúng nghĩa. Tôi có nó!

  • - Kiểu người #5: Điển hình là “giống đực” loài người! Những người đàn ông sinh ra với bộ óc đầy lý trí, đầy logic, và tư duy đậm chất hệ thống. Bạn không chịu được sự rối rắm, bừa bộn. Bạn không nuốt trôi nổi phương pháp thiếu logic, thiếu tính hệ thống. Bạn thích truy tận cùng bản chất, bạn muốn có trong tay công cụ đủ sâu, đủ gốc rễ để giải quyết tận gốc mọi vấn đề to nhỏ, giải đáp tới tận gốc mọi câu hỏi lớn nhân sinh. Bạn ghét cảm giác cả đời đi xử lý sự vụ, bạn cay cú lối sống cứ gặp vấn đề lại phải đi kiếm lời khuyên. Bạn thích tự lập, tự cường, bạn yêu lối chơi bung ra bằng nội lực. Ghét phải khép nép, cầu cạnh, ghét cảm giác thấy đồng loại khác “sâu sắc” hơn mình. Này thằng đực, tôi đồng cảm sâu với bạn, vì tôi cùng đực đây mà. Ở lại đây, ta cùng trao nhau nguyên lý của mọi nguyên lý. Để bạn chơi gì cũng chủ động và “ngầu đét” mẹ luôn!
Tôi muốn tóm tắt gọn thẳng thừng mục đích của toàn bộ bài tâm sự siêu dài này để bạn khỏi đoán già đoán non:

Dù bạn là kiểu người nào trong 5 kiểu người nói trên, thì con đường duy nhất để có được điều bạn muốn và thực sự giải phóng tâm hồn bạn đương nhiên “phải” là “Sự Thật”.

Có hàng ngàn người ngoài kia đang cố dùng ngôn từ để “mô tả” về “Sự Thật”. Nhưng ta phải thẳng thắn với nhau rằng, chưa một ai nén nó được thành một “chấm tròn” trọn vẹn, đủ logic, đủ thuyết phục, đủ gọn gàng để có thể “trao tay”. Tôi xin phép được “nổ” thêm một lần nữa, rằng “Hộp Sự Thật” sẽ là thứ đầu tiên làm được điều đó. Bạn không cần tin tôi, hãy cùng nhau “thấy” nó!

Tôi thật lòng muốn bạn ở lại, nhưng lại chúa ghét trò “khoe mẽ” để giữ chân bạn theo cách thông thường của các “chuyên gia”. Thế nên xin phép được khẳng định với nhau thêm một lần nữa trước khi tôi đành khoe mẽ bất đắc dĩ một chút. Tôi không phải là một thằng “ngu”, và đương nhiên tôi cũng đủ tỉnh để không thấy mình “khôn” hơn ai cả!

Chốt với nhau luôn rằng tôi không phải “chuyên gia”, tôi càng không phải là một ông “thầy” nào đó đang ở đây để cố dạy dỗ bạn điều gì. Đơn giản là bạn đang muốn tìm thứ thứ gì đó, và tình cờ tôi chính là kẻ đang có thứ bạn muốn nên ta gặp mặt ở đây. Thế thôi!

Chuyển sang việc khoe mẽ bất đắc gì một chút. Chỉ để bạn có thêm được lý do chính đáng để biết rằng có nên tiếp tục ở lại đây và nghe tôi lảm nhảm hay không:

Trụ trì của một ngôi chùa lớn đã tới gặp tôi, Cha xứ một nhà thờ lớn muốn tham khảo cách nghĩ của tôi, chuyên gia NLP muốn tôi cho lời khuyên chân thành, người “thừa tiền” đọc sách của kẻ “ít tiền” hơn họ, Overthinking bác sĩ trả về nhưng lại yêu mớ suy nghĩ của chính mình khi chạm vào tôi một hai lần tâm sự… Và nói thật là không ít những đồng loại tự nhận mình “tầm thường” rồi lại thấy bản thân thật “phi thường” chỉ sau khi thông một hai từ khóa “Sự Thật” trong Hộp Sự Thật tôi đang nói tới này!

Xin nhắc lại, tôi ghét mọi kẻ lậm vai “ngạo mạn”, tôi cũng không thích thú gì trò chơi cố tỏ ra “khiêm nhường”. Tôi yêu Sự Thật, thôi lậm trò chơi “Sự Thật”, thế nên tôi chọn cách cứ thẳng thừng và thật như đầu gối với nhau thế này. Để thông điệp được truyền tải trọn vẹn, để mọi giá trị được hấp thụ một cách hiệu quả nhất với bạn, xin hãy gác lại khuyết điểm của ngôn từ, mọi phán xét của “cái tôi” vi tế. Nếu cần chửi bới gì thì cứ để tôi tự chửi bới chính mình còn bạn thì cứ yên tâm rằng kẻ “phàm phu” này hoàn toàn không có tư cách và cũng chẳng có nhu cầu để “dạy đời” gì bạn!

Đừng quan trọng những ai đã gặp tôi, cũng đừng để ý gì về chuyện họ là những chuyên gia, chủ tịch, hay người nổi tiếng cỡ nào… Tôi chỉ muốn kể bạn nghe về lý do sâu hoắm đằng sau những cuộc gặp với những con người điển hình này! Tại sao lại là họ? Và tại sao lại là tôi?
Vì:

Tôi không phải là một ngoại lệ. Tôi cũng là một con người, một “người phàm mắt thịt” như bao con người bình thường khác. Có thể bạn thấy thật kinh khủng khi tôi - một cá nhân nhỏ bé tầm thường này lại chính là kẻ hiếm hoi đồng thời dính vào cùng lúc cả 5 kiểu người nói trên. Chỉ cần bạn thuộc 1 trong 5 kiểu người đó, đã đủ để bạn đồng cảm cực sâu nỗi đau kép khủng khiếp này!
  • Tôi đã từng tự ép mình overthinking với những câu hỏi còn lớn hơn cả những câu hỏi mà người ta gọi là “câu hỏi lớn” nhất trên đời.

  • Tôi đã từng vật lộn nhiều năm trong cảm giác “tầm thường” mà có chày cối “phát triển” cỡ nào cũng không thoát ra được nổi.

  • Tôi cũng làm thuê, rồi làm chủ, đủ cũng đã buôn bán kinh doanh, rồi đầu tư đủ thứ, tôi cũng đã từng kiếm từng đồng lương thấp, rồi lương cao, cũng trải qua tiền triệu, tiền trăm triệu, rồi tiền tỷ… Tôi cũng từng chui rúc phòng trọ bé tí, rồi chung cư mini, rồi căn hộ to hơn, lại to hơn nữa… Cũng có lúc vay lãi ngày, cũng có lúc cảm thấy thực sự dư dả… Nhưng sự thật là tôi không có cách nào để thấy được lúc nào mới là lúc mình thực sự an vui! Thật lòng tôi không chắc khi có nhiều tiền “giàu có” hơn khi ít. Thật lòng tôi không chắc khi ở căn nhà rộng hơn gấp 10 lần là “sung sướng” hơn khi còn chui rúc trong phòng trọ 3 người chung 9 mét vuông. Thật lòng tôi không dám khẳng định lương cao là “ngon” hơn lương thấp. Và phải thú nhận một sự thật khá cay đắng rằng khi có tiền tỷ rồi đôi lúc tôi lại thấy mình khổ sở hơn lúc tiền chỉ đủ sống qua ngày… Không chỉ thế đâu, chưa xong với những vật lộn về tiền bạc, cơn đói tri thức cùng lúc ấp tới và còn hành hạ tôi tàn tạ gấp nhiều lần. Một thằng con tỉnh lẻ được cha mẹ nuôi học hành cũng tới nơi tới chốn, cũng cử nhân, cũng kỹ sư đàng hoàng, cũng làm cho tập đoàn đa quốc gia to tổ bố, rồi cũng không chịu an phận mà cày đầu vào phát triển bản thân điên cuồng sau những giờ hành chính dốc sức ở công ty. Tôi đọc thêm hàng trăm đầu sách, tôi ngốn thêm hàng ngàn video, học hành thêm đếm không xuể những khóa học kỹ năng tiền triệu, và nhiều triệu… Tôi không biết mình đang tìm kiếm chính xác điều gì? tôi không rõ cái đích cuối cùng là ở đâu. Nhưng tôi sợ bị bỏ lại, tôi sợ cảm giác tầm thường, tôi không biết từ bao giờ mình lao đi như một cái máy đã được lập trình sẵn, tôi chỉ biết mình phải tiến lên, mình phát phát triển, mình phải “tốt hơn”, tốt hơn nữa mỗi ngày… Nhưng mà đau, thật sự lòng tôi vẫn nặng trĩu với nỗi đau sâu thẳm… Rằng “Để làm gì” và “tới đâu” thì thật lòng vẫn không ai cho tôi biết!

  • Cơn say trong “tri thức” chưa đủ làm tôi tàn tạ, thì “cơn điên” của “siêu tri thức” của “chân lý” lại tiếp tục ập tới như thể muốn làm một cú cuối cùng xé toạc “cái tôi” này! Hình như tri thức vẫn là thứ khiến tôi tự thấy mình còn “tầm thường nhỏ bé”. Hình như mấy thứ sách vở, kỹ năng, khóa học tips trick hay các thể loại “thầy bà” ngoài kia vẫn đang chỉ cho tôi mấy loại kiến thức trên ngọn để chơi mấy trò chơi nhỏ bé xoàng xoàng.. Tôi vẫn thấy vật lộn, vẫn thấy khổ sở trong vòng lặp trung bình đầy khó chịu. Không được! Tôi phải “leo” lên đâu đó cao siêu hơn nữa. Và rồi trò chơi triết học, tôn giáo, tâm linh… Kèm theo đó là các “vĩ nhân”, các “đại vĩ nhân”, thậm chí là Thần Thánh gì cũng phải được khui ra hết. Tôi khao khát phải lôi ra bằng được thứ “chân lý” tận cùng của mọi loại “chân lý” mới chịu được cơ!

  • Nó không phải thứ khao khát tích cực gì. Nó là một nỗi đau cực lớn thì đúng hơn. Tôi cay đời, tôi sốt sắng, tôi muốn vỡ tung…. Và tôi cũng chính là một “thằng đực” kiểu người số #5 muốn phải là một cái trụ chống trời!
Tôi không chắc bạn thực sự đồng cảm được tới đâu. Tôi cũng không rõ bạn thấu cảm giác này đến cỡ nào…

Nhưng tôi chỉ muốn được chia sẻ với bạn rằng, nó là một thứ cảm giác cực kỳ khủng khiếp. Cả 5 loại người này cùng nhào vào một lúc và giằng xé thân tôi. Dù bên ngoài thì không ai thấy tôi phải trải qua nghịch cảnh gì to tát. Nhưng thực sự bên trong này, bão táp đang quần nát tâm tôi.

Phải có nó!

Tôi khát “tri thức”, mà không, thứ tôi thèm khát có được phải là “siêu tri thức”, thứ gì đó ôm trọn mọi loại “kiến thức” trên đời.

Nhưng thú thật là tôi thực sự lười biếng, tôi đã luôn cố ép mình phải chăm chỉ. Như bao đồng loại khác, tôi ghét học, nhưng tôi không dám ngừng học hỏi. Và tôi luôn trong trạng thái dặt dẹo góp nhặt tri thức ở khắp nơi.

Khi còn là một cậu thanh niên, tôi có thích thú cảm giác háo hức khi gặp những người thầy lớn, tôi khoái chí cái cảm giác đôi mắt mở to, mồm há hốc, đầu gật lia lịa trước những bài thuyết giảng cực đã của những vị thầy, của những người sếp, của các triết gia…

Nhưng lớn hơn thì tôi lại dần trở nên khó chịu chính thứ cảm giác tôi thích thú ngày xưa. Tôi ghét cay ghét đắng cảm giác cứ nay thấy người thầy này giỏi, mai lại va phải ông thầy khác xịn hơn. Tôi thấy cay cú cảm giác nay chốt được thứ triết lý này hay ho, may lại va phải một “kẻ ngứa mồm” phản biện cực kỳ thuyết phục thứ triết lý mà tôi đã dày công tìm kiếm.

Thậm chí tôi cảm thấy sắp chạm ngưỡng không thể chịu đựng nổi cái trò chơi phát triển bản thân luẩn quẩn không hồi kết này. Mọi thứ tôi tìm được cứ nay đúng mai sai, nay yêu mai ghét, nay hay mai lại dở. Cứ hết tầng này rồi lại tới bậc khác cao hơn. Còn tôi thì luôn kẹt ở giữa. Cố cố kiết cỡ nào vẫn chỉ thấy mình lửng lơ ở mức trung bình.
Tôi muốn phát điên, tôi cần thứ gì đó thực sự là chốt chặn cuối cùng. Tận cùng của tận cùng. Đừng lòi ra thêm cái gì “hơn” nữa cả!

Nhưng đó chỉ là khao khát bề nổi. Vấn đề là tại sao? Tạo sao tôi lại khổ sở với cảm giác phải có được thứ gì đó mà ngoài kia chưa ai có này? Tại sao tôi lại có cảm giác không có được thứ xuyên thủng được mọi loại tri thức này là tôi gần như “không thở nổi”?

Tôi tiếp tục đào sâu vào chính mình để xem tại sao nỗi đau này lớn thế, tại sao tôi lại khát tri thức đến thế này.

Với hàng “Vạn câu hỏi vì sao” theo đúng nghĩa đen. Cuối cùng tôi cũng phải tự thú với lòng:

Thứ tôi thực sự cần là “vị thế”! Tôi cần gia tăng vị thế của mình lên hết cỡ trong xã hội nơi mà mọi hành vi đều xuất phát từ động cơ so kè này.

Tôi phát hiện ra mình không thể thật lòng mừng cho thằng bạn thân khi nó giàu có hơn. Tôi phát hiện ra mình nở nụ cười giả tạo khi đám bạn học cùng trang lứa nó giỏi giang hơn mình. Tôi cũng đã phải tự thú rằng tôi không có cách nào để có được sự tự tin và thần thái ngút trời nếu cứ lao mình vào cuộc đua phát triển bản thân không hồi kết. Càng học tôi càng thấy mình ngu dốt, càng đi nhiều chỉ càng thấy mình nhỏ bé, và càng cố phát triển tôi lại càng chỉ nhận ra những thứ mình có được chẳng bõ bèn gì.

Muốn giỏi tôi luôn cần chơi với người giỏi hơn, muốn giàu có tôi luôn cần đầy mình tới gần những người giàu có hơn, muốn phát triển đương nhiên điều tôi cần làm là tìm mọi cạnh để thường xuyên ở gần những người “to lớn” hơn mình…. Dần dà tôi càng cảm nhận rõ sự đắng cay đầy mâu thuẫn: Càng muốn tiến lên tôi càng cảm thấy mình như đang lùi lại, càng muốn gia tăng vị thế tôi lại càng chỉ cảm thấy vị thế của mình kém cỏi hơn thôi. Vì muốn giỏi hơn thì tôi lại cần phải là thằng dốt nhất trong đám mình chơi để còn có cái mà học hỏi! Mà nếu chơi với “đám” nào đó mà mình tự cho là “kém cỏi” hơn mình thì cũng chỉ thấy oách được chút rồi cảm giác không học được thêm cái gì hay ho lại khiến tôi cảm thấy sốt ruột và nỗi sợ việc đang nhiễm khuẩn “ngu” lại trồi lên thấy rõ.

Tôi hoàn toàn không cảm nhận được vị thế của mình đủ lớn để có thể tự tin bền bỉ! Tiền bạc không giúp tôi tự tin, có một tỷ tôi vẫn khép nép trước người có 10 tỷ, có mười tỷ tôi vẫn e dè trước người trăm tỷ, nghìn tỷ. Có bằng cử nhân ăn nhằm gì với thằng bạn thạc sĩ, rồi cố up lên thạc sĩ thì vẫn cảm thấy dưới cơ Tiến Sĩ, rồi Giáo Sư… Cứ đua theo cách thông thường đó thì thú thật là tôi không chịu nổi. Bản chất tôi là lười, tôi thực sự không phải kẻ cần cù chăm chỉ. Tôi thấy khổ khi phải đua tiền, đua bằng cấp, đua lối sống với xã hội loài người.

Nhưng tôi vẫn không muốn bản thân cứ phải tự ti mãi thế. Tôi nhận ra mình cần một lối tắt, tôi cần tìm ra thứ gì đó nhanh chóng gia tăng vị thế của tôi đến kịch kim. 
Và tôi nhận ra con đường duy nhất vẫn phải là trò chơi “tri thức”, một loại “tri thức đặc biệt” nào đó không phải theo cách thông thường. Tiền chỉ là một công cụ nhỏ. Vì ta đều thấy đâu đó vẫn có những người vật chất chẳng màng nhưng thần thái thì thực sự ngút trời. Tôi thích cái chất tự tin trước mọi con người và nghịch cảnh. Tôi thích cái chất của những kẻ “biết tỏng” hết bản chất cuộc đời nên dù ngồi cạnh bất cứ ai cũng vẫn ung dung điềm tĩnh. Tôi biết ẩn sâu dưới cái khí chất đó là thứ gì đó không tiền nào mua được.

Và tôi cần tìm ra thứ đó. Trong khi tôi vẫn đang luẩn quẩn và mắc kẹt trong vòng lặp “phát triển bản thân” theo cách mà mọi con người xung quanh mình vẫn đang làm. Tôi kẹt trong việc kiếm tiền hì hục nhưng chẳng thấy giàu hơn hay vui hơn gì cả. Tôi kẹt trong một thư viện sách với cả ngàn cuốn đầy đủ các thể loại cao siêu nhất của loài, tôi luẩn quẩn với những người thầy, những khóa học, những kênh mạng xã hội mình follow… Tóm lại là tôi biết chính xác mình khao khát điều gì, nhưng tôi lại vẫn đang luẩn quẩn và chưa biết cách nào để thoát ra để tìm thứ mình muốn ở nơi nào khác cả.

Bế tắc đến cùng cực!

Như đã nói, gần như mọi loại kinh sách của các đại vĩ nhân tôi đều đã “nhai nát”. Mọi kênh chia sẻ hay ho nhất về chủ đề “sự thật”, “chân lý” của loài này tôi đều đã bới ra và ngốn cho bằng sạch. Các thể loại định dạng nội dung từ sách cứng, sách mềm, sách nói, video, khóa học, audio… Tôi đã chất đống chật cứng trong nhà. Không phủ nhận là đôi khi tôi cũng nhặt nhạnh được một vài từ khóa hay ho, đôi khi tôi cũng thấy gật gù với một vài tư tưởng. Nhưng từng mảnh ghép này cứ rời rạc, tôi đã cố chắp vá nhưng chẳng thành hình. Tôi vẫn không thể nhìn thấy một “dấu chấm” tròn thật gọn và trùm lên tất cả. Tôi vẫn chẳng thể thấu được tận cùng rằng: “tóm lại thì Sự Thật là cái quái gì?”.

Người ta cứ mô tả khơi khơi, có người thì vòng vèo rồi đi về tính không, về vô ngã.. Trong khi tôi thì lại thấy nó quá xa rời thực tế vì ta còn thân xác phàm tục đầy ngã mạn này. Có người thì thích kiểu cao siêu kiểu mơ hồ cố tả về “cái thấy”, “tính biết” này nọ lọ chai nhưng thật lòng tôi không khó để thấy nó vẫn lại chỉ là một loại “cái tôi” được núp bóng sâu sắc, cao siêu và vi tế hơn thôi.

Có người thì mô tả nó quá trên ngọn không đủ sâu rộng bao trùm. Có người lại biến “sự thật” thành trò chơi mụ mị đầy tính huyền học mà phủ nhận luôn cả cái tôi trong cơ thể phàm tục này. Khiến cho nó xa rời thực tại, và thực sự khó dùng! Không có tính hệ thống, chẳng có chút logic nào.

Mọi nguyên liệu có thể bới tôi đã bới móc ra bằng hết. Mọi việc có thể làm tôi cũng đã dốc hết sức để làm!

Và sự thật là cảm giác bất lực tới cùng cực đã tới!

tôi bế tắc, tôi chán nản, và tôi phải thú nhận rằng mình cảm thấy bất lực và đã quyết định: “buông xuôi”!

Ừ thì “đời là bể khổ”! Tôi không được thuyết phục bởi giáo lý nhà Phật nhưng ngay lúc này tôi lại nhất trí với câu này hơn bay giờ hết. Tôi chấp nhận rằng mình thất bại.

“buông” theo đúng nghĩa đen!

Tôi mất động lực để làm bất cứ thứ gì, tôi cũng chẳng còn áp lực phải “phát triển” hay tiến lên gì nữa.
Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện:

Tôi đau đớn tới tận cùng với nỗi đau thất bại hoàn toàn sau hơn chục năm truy tìm “chân lý”. Tới mức nỗi đau này đột nhiên:

“Biến mất!”

Vì thất bại, vì đã thực sự buông xuôi nên thứ khao khát thúc giục tôi “phải làm gì đó” cũng mất hút theo luôn.

Một cảm giác trống rỗng lạ lùng, một sự “mất mát” đầy tích cực. Thật khó để mô tả bằng lời. Tôi rơi vào trạng thái nghỉ ngơi đúng nghĩa. Tôi dừng làm việc kiếm tiền (thật mày vì tôi cũng đủ lực để vài năm không làm gì vẫn sống khỏe). Tôi dừng hoàn toàn việc đi tìm “siêu tri thức”. Thật cực độ lạ lùng vì cảm giác “sáng suốt tột độ” nó lại ập tới với tôi.

Tôi không chơi cần hay cỏ gì bao giờ, nhưng đột nhiên lại cảm nhận nét căng rằng mình như đang “đi cảnh”. Một loại cảnh sâu sắc tới tận cùng, bao la tới vô tận, một thứ cảm giác “giải phóng” đúng nghĩa không biết bằng cách nào lại xâm chiếm thân tâm tôi.

Tôi cứ đi, đứng, ngồi, nằm và lãng trôi mình trong không gian kỳ lạ đó. Thật khó tin nhưng tôi chẳng có nhu cầu tin hay không tin gì cả, thật khó hiểu nhưng tôi cũng đang chẳng quan trọng gì việc hiểu hay không hiểu gì nữa mới lạ đời.

Trong không gian vô tận đó, tôi vẫn là một “người phàm mắt thịt” với khao khát còn nguyên trong tiềm thức. Và rồi, từng Từ Khóa cứ thể lóe dần lên trong tâm trí. Một từ, hai từ, ba từ, rồi bốn từ… Cứ thế bọn nó phọt ra và bay tứ tung trước mặt tôi như những món quà vô giá.

Tôi mừng như kẻ trúng độc đắc hay đi dạo chơi nhặt được cả cục vàng!

Chỉ là những từ khóa vụn, bay tứ tung, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm nhận được sự thấu suốt tới tận cùng!

Chưa cần bóc tách hay phân tích thêm gì mà tôi đã thấy tự tin tuyệt đối rằng đây là “chấm tròn” bao năm tôi tìm kiếm.

Tôi có được mọi nguyên liệu mình cần. Đương nhiên rồi, lập tức tôi chộp lấy không sót một từ nào… Chưa biết tôi sẽ làm gì với chúng, nhưng chỉ là để ăn chắc “kho báu thô” này không biến mất!

Thật lòng tôi vẫn chưa biết sẽ làm gì với mớ từ khóa này, nhưng trong lòng tôi đã như mở toang rồi ấy!

Tôi biết giờ là lúc mình cần tỉnh lại. Lâng lâng và trốn trong khoảnh khắc “đi cảnh” tạm bợ thế là quá đủ rồi. Tôi là kẻ cực kỳ thực tế, vợ con tôi vẫn bên cạnh, cha mẹ tôi vẫn ngày một già đi, cơ thể phàm tục biết đau/ biết đói này không cách nào chối bỏ. Tôi đủ tỉnh táo để hiểu mình không phải Thần Thánh, tôi cũng không ngớ ngẩn tới mức bỏ bê cuộc sống xã hội này.

Tôi vùng dậy như được tái sinh!

Với năng lượng không thể tràn trề hơn. Tôi đã có nguyên liệu quý giá nhất mình cần. Và giờ việc của tôi là tạo ra “một chiếc bánh ngon” mà mình thèm khát bao năm nhưng chưa tìm được nguyên liệu.

Mọi thứ quay về guồng quay của một con người bình thường nhưng lại vừa tìm ra một trò chơi “phi thường” đầy hứng thú!

Cách thức không có gì khác biệt, nhưng tâm thế đã khác biệt hoàn toàn.

Tôi cần một kế hoạch. Kế hoạch để biến mớ nguyên liệu những từ khóa tuyệt vời tôi đã nhặt được trong lúc “đi cảnh” kia thành một “chấm tròn Sự Thật” đúng như tôi hằng mong ước.
Không khó để tôi tạo nhanh một kế hoạch đơn giản. Tôi biết mình cần phải sắp xếp những từ khóa, cần phải diễn giải nó ra một cách mạch lạc nhất thông qua ngôn ngữ của con người, vì dù sao tôi cũng vẫn là một con người nên không có cách nào tốt hơn được cả. Thật khó để hiểu được và giữ cho mình luôn trong cảm giác hiểu biết sâu sắc này nếu chỉ dừng lại ở vài từ khóa vụn vặt. Tôi cần phải tổng hợp, phân tích, rồi lại quy nạp lại để nó đủ chặt chẽ và dễ hiểu trước hết là với chính tôi!

Và rồi, Tri Thức Gốc ra đời (tiền thân của Hộp Sự Thật). Tôi đã dốc hết sức để nhồi những từ khóa mình nhặt được vào thành một bộ sách nhỏ và đặt tên nó là “Tri Thức Gốc”. Chỉ khoảng gần 2 năm, gần 30 ngàn độc giả đã yêu thương và đón nhận! Cá nhân tôi đương nhiên là thấy thỏa mãn và cũng dùng được nó ngon lành.

Sự Thật là tôi đã có thể “thấu” ra tất cả ngay khi những từ khóa xuất hiện. Tôi chỉ là cần mô tả kỹ lại những cảm giác của mình thông qua một cuốn sách để neo lại cảm giác này như một công cụ nhắc nhở bản thân bất cứ khi nào đời lại kéo lê đi mất.

Nhưng đời mà! Nó vẫn chưa thực sự để tôi yên khi bản thân đã tự tin rằng mình đã “thấy” và thực sự “dùng” ngon lành Sự Thật!

Cả vạn người đã có được Tri Thức Gốc, nhưng chỉ số ít trong họ thực sự cảm thấy hiểu và tiếp thu được Sự thật thông qua cách mô tả của tôi. Trong số ít những người thực sự hiểu ấy thì lại có cực kỳ ít người thực sự dùng được tới mức ”lành nghề”.

Đây lại là một nỗi đau của kẻ đang ở vai “tác giả”. Dù chỉ là loại tác giả bất đắc dĩ nhưng tôi thật sự không thấy dễ chịu chút nào.

Không hiểu sao tôi không “kệ mẹ” độc giả của mình được.

Cũng không rõ vì đâu mà tôi không thể thích thú việc giữ sự tận hưởng sự thật cho riêng mình được. Có lẽ vì tôi quá rõ Sự thật là thứ không phải của riêng ai nên tôi không thoải mái với cảm giác quá ít người được hưởng. Có lẽ tôi quá rõ Sự Thật là thứ có sẵn trong tất cả đồng loại này nên tôi lấy làm tiếc nếu chính họ lại không “nhận ra” và dùng kho báu dưới gầm giường để tận hưởng cuộc đời.

Thế nên một lần nữa, tôi lại tự dằn vặt chính mình ngay cả khi thứ tôi khao khát đã có trong tay.

Tri Thức Gốc - tôi thật sự cực kỳ tâm huyết và thấy nó giá trị vô cùng nhưng chưa đủ. Nó chỉ có tác dụng với số ít những người đã rất trải đời và có đủ nguyên liệu tư duy. Nhưng nó vẫn khó nắm bắt với số đông còn lại.

Thật sự vẫn là kẻ rất lười, nhưng một lần nữa tôi buộc mình bỏ ra thêm vài năm để làm lại một “chiếc bánh Sự Thật” phải trọn vẹn và dễ nuốt vô cùng.

Tôi không muốn “giao giảng” về sự thật. Vì Sự Thật không phải tài sản của riêng rôi!
Tôi không muốn chỉ một số ít người “thấy” và “dùng” ngon lành sự thật. Thế nên tôi không muốn chỉ bán một cuốn sách, mà phải là thứ công cụ nào đó đủ trọn vẹn để “bàn giao” toàn bộ sự thật một cách thuyết phục tới tận cùng. Tôi không muốn là “thầy” ai cả, nên cũng không có lý do gì phải “giữ miếng” để duy trì vị thế làm thầy. Tôi muốn biến tất cả thành “thầy”, và chẳng ai cần phải học ai nữa cả.

Và đó cũng là lý do Sự Thật Man này lại tiếp tục mất hút 2 năm chỉ để làm lại “một chiếc bánh mới” đủ hoàn hảo để “bàn giao” và “truyền nghề” đúng nghĩa.
Hơn 10 năm dằn vặt, đào bới “tri thức” của cả loài. Hơn 3 năm tạo ra và đưa Tri Thức Gốc tới tay cả vạn người. Đếm không xuể những dòng tâm sự, những feedback cởi lòng của độc giả. Đếm không xuể những cuộc gặp với đủ các thể loại nỗi đau lớn nhất của một con người. Sự nghiệp lao dốc, vợ chồng ly tán, khủng hoảng nhân sinh, hoang mang tôn giáo, loạn thần tâm linh, người thân mất mát, cơ thể không toàn vẹn,... Và với nỗi đau của cá nhân tôi về việc Tri Thức Gốc chưa thực sự “bàn giao” được trọn vẹn Sự Thật tới mọi người…

Vì tất cả những điều trên, vì nỗi đau chung và rất rất nhiều người…

Hộp Sự Thật đã ra đời dành cho chính tôi và cũng là cho bạn!
Cuối cùng thì tôi cũng nén được “chấm tròn sự thật” “hoàn hảo” theo định nghĩa của riêng mình.

Chắc chắn rồi, nó không phải là “chén thánh” cho cả 8 tỷ đồng loại này. Nhưng nếu bạn còn ở lại với tôi tới tận những dòng này thì tôi dám khẳng định, Hộp Sự Thật chắc chắn là thứ sinh ra để dành cho bạn.

Bạn phù hợp, bạn đủ căn cơ để nhận sự bàn giao này!

Tôi nhận ra, thứ tôi tạo ra không phải chỉ là “Hộp Sự Thật”. Mà thứ tôi thực sự tâm đắc là cảm giác “giải phóng tâm hồn” thực sự đằng sau công cụ này mới quả thực đã đời!

Tẩy thảy chúng ta không ai sinh ra với mục đích “làm giàu” cả. Tất cả muôn loài không đang ở đây để “phát triển bản thân”, không phải để “học, học nữa, học mãi…”, càng không phải để tranh nhau chức tước, cày cuốc kiếm view…. Mọi việc bạn và tôi từng làm và sẽ làm đều không sai. Nhưng tất cả chỉ là những công cụ nhỏ. Tiếc là nếu không thấu Sự Thật thì bạn nhìn đi. Ta đều biến công cụ thành mục đích và cứ thế vật lộn cả đời!

Một lần thôi! Hiểu thấu tới tận cùng để thực sự giải phóng thân tâm và dong chơi đúng nghĩa.

Bạn tự nhiên sẽ kiếm tiền hiệu quả, bạn tự nhiên sẽ được yêu thương tôn trọng, bạn tự nhiên sẽ “phát triển bản thân”, bạn tự nhiên sẽ làm cho thân khỏe, làm cho tâm an, và mọi thứ cứ tự nhiên trở nên nhẹ nhàng và đầy dễ chịu như một hệ quả kéo theo.

Bạn có thể giàu nhưng chưa chắc sướng. Nhưng một khi đã thường xuyên thấy “sướng” thì việc “giàu có” ở mọi khía cạnh lại là hệ quả đương nhiên!

Một lần xuyên thủng trời xanh để ta lại quay về bay lượn loanh quanh nơi mặt đất. Rất nhanh thôi, bạn sẽ yêu mọi cuộc chơi và chơi theo cách rất “nhà cái” trong kiếp người này.
“Sự Thật” không viển vông, nó “xông” thẳng vào mọi trò chơi cuộc sống!

Bạn có thể từng nghĩ “sự thật” là thứ gì đó cao siêu và phi thực tế. Nhưng không, sự thật lại là thứ khiến bạn hiểu bản chất của mọi cuộc chơi.

Có thể bạn chỉ muốn cày tiền, nhưng tiếc là bạn lại quên mất là những kẻ “hiểu nguyên lý” là chính là những kẻ “siêu thao túng” trong việc “kiếm tiền” nếu muốn.

Có thể bạn chỉ muốn trở nên nổi tiếng hoặc được mọi người tôn trọng. Nhưng bạn lại chưa biết rằng một khi đã trả lời hết được những câu hỏi lớn nhất cuộc đời này thì bạn lại vô tình trở thành “chuyên gia tâm lý” và thu hút mọi người.

Có thể bạn chỉ muốn giỏi một vài chuyên môn hay đơn giản hơn là những bộ môn thể thao nào đó. Bạn cũng lại xem thường sức mạnh của việc hiểu nguyên lý gốc rồi. Hiểu sự thật là khi bạn nhận ra có những từ khóa sự thật là câu trả lời cho mọi câu hỏi. Có cả thứ công thức giải quyết được mọi vấn đề bạn gặp phải trong đời.

Tôi đã nhân mạnh nhiều lần rằng tôi cũng chỉ là một “người phàm mắt thịt”. Thế nên cách tìm ra, cách hiểu, các mô tả, cách bàn giao, và cách dùng sự thật với tôi nó phải thực dụng đến tận từng ngóc ngách cuộc đời.

Xuyên tận gốc để chơi ngon mọi trò chơi trên ngọn. Thấu hiểu một lần để cả đời nhẹ bẫng mà vẫn dễ ”win” mọi cuộc chơi!

Vẫn là đừng tin “Tôi”. Tôi không phải kiểu người chỉ dùng “mõm” để thao túng và khiến độc giả phải gật đầu và chọn “tin” mù quáng!

Tôi cũng không thích thú gì trò show feedback ra để chứng minh như hầu hết các bài quảng cáo bán hàng ngoài kia.

Nhưng kệ đi, chủ yếu là để thỏa lòng chính bạn. Hãy vào trang chủ của Sự Thật Man, tôi đang bán chuỗi cà phê phá với giá 20 triệu đồng, và không thu tiền trước, và cũng không lấy một xu nếu khách hàng không thực nhận được nhiều hơn giá trị mà họ kỳ vọng ở tôi.

Tại sao tôi lại tự tin đến vậy. Và tại sao không ai bùng tiền và vẫn feedback theo cách thực sự biết ơn thế này: (ảnh feedback).

Vì tôi không “mõm”. Tôi sẵn lòng bàn giao trước, và họ thích trả tiền hay không tôi cũng kệ! Và Sự thật là sự thật. Nếu không thực sự bàn giao được thì bạn có dí vào tay tôi cũng chẳng nhận 1 xu!

Bạn không cần phải tốn công sức 5-6 buồi tới trực tiếp với tôi và khả năng cực cao là mất 20 triệu đâu. (dù một khi bạn đã tiếp thu được trọn vẹn chấm tròn sự thật từ tôi thì 20 triệu với bạn chẳng đáng là gì nữa cả)

Thích thì cứ đến. Còn lười và muốn rẻ mạt hơn nhiều mà vẫn nhận về trọn vẹn bộ “giáo án Sự Thật” mang tên HỘP SỰ THẬT này thì cứ rước nó về là quá đủ rồi!

Thôi! tôi ghét phải nói về tiền. Dừng lại ở một thực tế rằng tất cả chúng ta đều đang sống trong xã hội này, và ai cũng đang “bán” gì đó để trao đổi giá trị. Nếu không bán hàng thì bạn bán sức, bán nhan sắc, bán nước bọt, thậm chí kể cả bán tôn giáo, bán tâm linh, và nhiều người còn chấp nhận bán cả “mạng” để đổi lại tiền hoặc những thứ khác tương đương như thức ăn, quần áo, mối quan hệ, hay đơn giản cảm giác đã đời vì được “ghi nhận” phải không?

Hộp Sự Thật đáng giá cả mạng người, hoặc cũng chỉ là thứ bỏ đi nếu bạn không thèm nhận ra giá trị.

Và tôi là kẻ bán sự thật, cứ thế cho vuông!

Bạn sẽ không mua nếu không thấy cần, và giá nào bạn cũng mua nếu bạn nhận ra giá trị!

Vào đây!

nhặt nó về, cầm trên tay đã tối quyết định có trả tiền hay không. Đọc hết đi rồi cứ thoải mái gửi trả lại tôi và nhận lại tiền nếu cảm thấy “đây là một cú lừa”. Khỏi giải thích lý do, cũng khỏi cần phải ngại ngùng gì với nhau cả!

Tôi là kẻ chỉ sẵn lòng nhận lại khi giá trị thực sự được trao đi!

P/S: Không cần cả thư viện đâu, thử một lần tin - Chỉ một bộ sách nhỏ này thôi là "đủ lắm rồi"!

Vào Hộp Sự Thật